Thế nào là LÀM GAME?

Thế nào là LÀM GAME?

LÀM GAME có lẽ bao trùm những công việc dưới đây, mời cả nhà đọc.

1. Bố mẹ – Phát triển game (Developer)

Sau 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, bạn sinh hạ ra một cô công chúa xinh xắn.

Đặt tên nó là gì bây giờ nhỉ? Clash of Clans ? 7445? Siêu Nhân Đại Chiến?

Bạn luôn thấy con của mình là nhất thiên hạ, và cho rằng tất cả con cái của người khác đều kém cỏi và hết sức tầm thường.

2. Người yêu – Mua game (Licensing)

Tính cách của bạn là thích đi cưa gái.

Phong cách của bạn là xông thẳng đến gặp bố mẹ của đối tượng để xin phép tìm hiểu để tiến đến hôn nhân.

Bạn tìm hiểu nàng với tất cả trái tim và sự nhiệt thành.

Nhưng bạn làm điều đó với nhiều nàng cùng lúc.

3. Chồng – Vận hành (Operation)

Cưới được nàng về rồi, bạn cùng nàng xây dựng gia đình.

Quản lý chi tiêu tiền vào tiền ra, tổ chức các cuộc đi chơi với bạn bè, thăm thú họ hàng, v.v…

Bạn luôn là người chồng tuyệt vời, chăm sóc vợ rất chu đáo cẩn thận.

Mỗi tội, bạn thay vợ mới cứ 6 tháng một lần.

4. Con bạn thân – Marketing

Bạn thích chơi bời ăn uống.

Bạn suốt ngày rủ con bạn vừa lấy chồng đi ăn khắp nơi, party này party nọ, sự kiện lớn sự kiện bé.

Sự quảng giao của bạn khiến con bạn đó có thêm biết bao nhiêu bạn bè mới.

Chỉ có điều, bạn bắt con bạn mình phải trả tiền cho tất cả những lần đi chơi đó.

5. Bà hàng xóm – Báo chí (Press)

Bạn rất thích đi bình phẩm và buôn chuyện về cuộc sống gia đình của người khác.

Bạn hay được mời tới chứng kiến và trải nghiệm những việc như: em Trang đầu hồi vừa có cái quần mới. Anh Quân hàng xóm khai trương dịch vụ mát xa chân. Chị Quyên mới nuôi thêm 3 con cún.

6. Công an phường – Quản lý nhà nước (Authority)

Bạn rất ít khi xuất hiện, mà một khi xuất hiện là kiểu gì cũng phát hiện ra tội lỗi của người khác.

Anh kia cởi trần mặc quần đùi đứng trên ban công: Ảnh hưởng thuần phong mỹ tục. Phạt.

Dám cưới mà không cho bạn THẨM ĐỊNH VỢ trước? Vậy là không giấy phép. Phạt.

Bạn đang làm vị trí số mấy?

Lại Tam Quốc à?

Chắc hẳn đã có dịp bạn nhìn một ai đó lần đầu, bạn đã thấy cảm tình ngay lập tức mà không hiểu tại sao.

Ví dụ như tôi rất có cảm tình với các cô gái tóc ngắn, nhìn lướt qua là thấy thích ngay. Ban đầu, tôi cũng chẳng hiểu tại sao.

Nhưng có lần ngồi ngẫm nghĩ và nhìn lại quá khứ, hóa ra suốt 5 năm cấp 1, tôi có cô bạn ngồi cùng bàn rất tốt với mình. Và cô ấy tóc ngắn.

Những kỷ niệm và ấn tượng tốt đẹp về cô bạn tóc ngắn đó âm thầm lọt vào trong vô thức của tôi, trú ẩn ở đó một cách thầm lặng. Chỉ chờ đến khi có dịp, nó lại nhảy xổ ra tự động và bảo tôi rằng: “Tóc ngắn kìa Tùng! Thích đi! Thích đi!”

Tôi thậm chí thích cả các nhân vật trong game tóc ngắn, ví dụ như Jill Valentine trong Resident Evil.

Bạn có thể thấy, những gì ta trải qua trong quá khứ ảnh hưởng rất lớn tới những gì ta thích (và cả ghét) ở thời hiện tại. Tất cả nằm ẩn mình trong vùng vô thức của não, và nó tự động bắt ta phản xạ yêu/ghét vô điều kiện khi gặp những gì gợi nhớ tới trải nghiệm quá khứ liên quan tới nó. Theo quyển sách số 1 về tâm lý học “Thinking, Fast and Slow” (Sách tiếng Việt có tên Tư duy Nhanh và Chậm), vùng vô thức này ảnh hưởng 80% tới quyết định yêu/ghét của con người hàng ngày.

Kết luận trên có liên quan gì tới ngành game của chúng ta?

Kiếm hiệp? Tam Quốc? Lại Tam Quốc và kiếm hiệp. Bạn chắc hẳn đã từng thốt lên rằng, game ở Việt Nam mà không kiếm, không hiệp, không tam không quốc thì ít cơ hội thành công.

Tại sao?

Hãy cùng tôi nhìn lại quá khứ của thế hệ chúng ta một chút.

Với thế hệ 7X, có lẽ đọc truyện là một trong những hình thức giải trí thú vị nhất hồi đó. Thuê được những quyển truyện Tam Quốc hay series kiếm hiệp của Kim Dung, ta có thể ngồi đọc say mê cả ngày không dứt.

Đối với 8X, ta cũng chẳng có hình thức giải trí nào thú vị hơn được truyền hình. Hồi đó, 1 nội dung được truyền tải đến hàng triệu người  (không như bây giờ, hàng triệu nội dung truyền tải đến 1 người). Đài truyền hình phát cái gì là phải xem cái đó, chẳng có sự lựa chọn nào khác. Làm sao ta quên được sự háo hức để đến tối ngồi cùng cả gia đình xem những bộ phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc như Tam Quốc Diễn Nghĩa hay Tây Du Ký?

Những kỷ niệm ấm áp khi ta còn bé với cuốn truyện trên tay, với bố mẹ ngồi bên khi xem TV, nó ăn sâu vào vô thức của mỗi chúng ta.

Và giờ ta cứ nhìn thấy cái gì có kiếm, có khinh công, có Tam Quốc trong game, là ta thích ngay mà ít hỏi lý do. Hỏi lý do làm gì chứ khi “thằng cu vô thức” kia nó đã tự động nhảy ra nhanh hơn điện giật, hét vào tai ta rằng, kìa, có kiếm có tam quốc kìa, thích đi thích đi!

Đây là một thực tế mà ta không thể thay đổi, mà cũng không nên cố gắng thay đổi làm gì.

Chỉ có điều.

Khi chọn mua game, chúng ta nên nhìn được rõ rằng, đối tượng có quá khứ tràn ngập trong Tam Quốc và kiếm hiệp này, họ đang dần dần già đi và không gần thì xa, sẽ không chơi game nữa.

Chúng ta, những con người 7X 8X vẫn đang chìm ngập trong ngành game, nhiều khi quên mất chúng ta phải phát hành game cho khán giả chứ không phải cho chính chúng ta, cho cái vô thức về một thời quá khứ đầy tam quốc và kiếm hiệp của chúng ta.

Hết Tam Quốc rồi, giờ thì tương lai sẽ đến cái gì?

Tôi cũng chẳng biết.

Nhưng tôi thấy lịch chiếu các bộ phim anh hùng của Marvel và DC Comics đang ngày càng dày lên. Theo lịch phát hành của 2 công ty này, từ giờ cho tới 4 năm nữa, tháng cũng có phim rạp hoặc phim truyền hình mới của họ ra mắt.

Bạn đã bao giờ thử hỏi bọn trẻ con mẫu giáo lớn và cấp 1 bây giờ xem:

Bao nhiêu % bọn trẻ biết đến Quan Vũ, bao nhiêu % biết đến Iron Man?

TQKH

Cuộc đời là một trò chơi

Cuộc sống của mỗi chúng ta là một game nhập vai nhiều người chơi (MMRPG) lớn.

Khi được sinh ra, đó là khi nhân vật “ta” được tạo.

Khi đi học, ta học được nhiều tri thức và kỹ năng hơn. Đó là vũ khí để ta hạ thủ những con “quái”. Đó chính là các cuộc thi học kỳ, các cuộc thi tốt nghiệp.

Trong thời kỳ đi học này, có lẽ dungeon (phụ bản) khủng khiếp nhất mà ta phải vượt qua, đó chính là kỳ thi đại học. Không những phải thi đấu với các con boss cuối Văn, Toán, Lý, Hóa,v.v… mà ta còn bị bắt buộc đua top với hàng triệu nhân vật “ta” khác. Sau bao mồ hôi và nước mắt, có những người thậm chí phải retry vài lần, cái dungeon đại học này nó rớt ra cho ta item khủng nhất mà mọi nhân vật ở level này đều mong muốn: Giấy trúng tuyển vào Đại học.

Thế nhưng, sai lầm lớn nhất của nhiều người trong chúng ta đó là suy nghĩ:

Có bằng Đại học xong và có 1 việc làm, là khi ta đã max level.

Và từ đó trở đi, cấp độ nhân vật của ta cứ như vậy, tri thức kỹ năng vẫn thế. Năm năm tháng tháng trôi qua, ta ngửa mặt lên trời mà khóc than, tại sao lương của tôi mãi cứ lẹt đẹt như vậy, vị trí của tôi trong công ty chẳng có gì thay đổi???

Là vì nhân vật của ta đã bị coi là max level lâu rồi, nó ko chịu học thêm skill mới, ko chịu đánh những con quái khỏe hơn – những công việc đòi hỏi tri thức, kỹ năng cao hơn.

Khi trình độ ta luôn dừng lại ở level như vừa đi làm, và ta chỉ làm những công việc đều đều dưới sức mình, điều này không khác gì bạn đi đánh những con quái thấp hơn level của bạn. Đồ nó rơi ra muôn đời là trắng xóa, ko dòng ko vạch, không slot không hiệu ứng phụ.

Dừng train dừng ép skill, thì 3000 năm sau ta cũng chỉ có vậy thôi, không bao giờ đi đâu xa hơn được bãi quái đầy nhím, đầy lợn gà gần làng.

Nhân vật của bạn đã max level chưa?

RPG Life

Tại sao game chủ đề đồng quê được nhiều người thích?

Nhu cầu cơ bản và sơ khai nhất của loài người là có chỗ trú ẩn để an toàn, có hoa quả thịt thà để ăn.

Hình ảnh nông trại với cây lúa trĩu hạt, hoa quả lóc nhóc đầy vườn đã ăn sâu vào bản năng của loài người và duy trì cho tới tận bây giờ. Nó đem lại cảm giác an bình và ấm no cho chúng ta.

Có bao giờ bạn tự hỏi: Cứ vào bất kể khách sạn, văn phòng, phòng họp hay bảo tàng nào là kiểu gì cũng có 1 bức tranh phong cảnh đồng quê kiểu như thế này?

Theo các nhà khoa học nghiên cứu tìm hiểu, nhìn vào 1 bức tranh đồng quê sẽ làm cho chúng ta thấy an tâm và bình yên vô cùng vì nó thỏa mãn tiềm thức nguyên thủy của loài người là thích những chỗ có cây cối để trú ẩn trước loài thú ăn thịt khác, có nước để uống, có hoa quả thịt cá để ăn, có 1 con đường để biết có thể đi được đến chỗ có người khác.

Bức tranh đồng quê có đủ những yếu tố đó.

(Viết nhân dịp đang thích thú thưởng thức trò FarmVille: Harvest Swap của Zynga)

Khác biệt cơ bản của game Phương Tây vs Phương Đông

  • Triết lý sống:
    • Người phương Tây có triết lý sống luôn gắng vượt qua chính bản thân
    • Người Châu Á có triết lý sống nhìn vào xung quanh và vượt qua các nấc thang xã hội đặt ra, và vượt qua được người khác
  • Game tự kỷ, ít tính năng xã hội vẫn có nhiều ở phương Tây
  • Game muốn thành công được ở Châu Á phải có tính xã hội cao

Thêm nguồn gốc xuất phát từ xã hội nông nghiệp, sống gần gũi, liên tục tương tác với nhau.

Do đó, game Châu Á cần liên tục có event mang tính cộng đồng trong tuần.

“Out of game” marketing và “ingame data” remarketing

Casual Connect Singapore vừa qua diễn ra trong 03 ngày tổng cộng gần 90 seminar.
Sau 3 ngày này, mình tổng kết có 02 tri thức được nhiều seminar nói đến nhất:
1. Remarketing với thông tin ingame: Thay vì gửi một thông điệp chung chung cho hàng ngàn người rằng, bạn quay lại chơi game X đi, thì nhà phát hành TRUY XUẤT THÔNG TIN INGAME của từng người, qua các kênh khác nhau gửi tới từng người đó thông điệp rằng, nhân vật của bạn thế này này, đã có level kia kìa, đã đạt được item thế đó. Bạn quay lại chăm sóc nhân vật của mình đi, chỉ chơi thêm 1 tẹo là tới mốc A với phần thưởng rất lớn.
Sự hiệu quả cao của remarketing với thông tin ingame như trên được rất nhiều chuyên gia trong ngành game nhấn mạnh bằng các con số của các case study của họ tại Casual Connect.
2. Out of game marketing: đại diện của facebook tại Singapore tuần vừa qua cũng nhấn mạnh rằng, khách hàng của các bạn KHÔNG phải chỉ là 1 gamer. Họ còn có vô số sở thích khác như phim ảnh, ca nhạc, thời trang. Việc này giống như bạn thích uống cafe ngon, thích ngồi chỗ mát mẻ điều hòa, xung quanh thì phải có nhiều em gái xinh tươi, wifi phải thật mạnh và cũng không xa chỗ làm quá. Vậy thì quán cafe nào đáp ứng càng nhiều tiêu chí trên của bạn, họ nhiều khả năng sẽ có khách hàng chính là bạn.
Do đó, facebook nhấn mạnh rằng khi marketing, ta cần trộn lẫn các sở thích của khách hàng lại với nhau.
Ví dụ: Bạn muốn biết cảm giác bắn của khẩu McMillan trong phim American Sniper? Chơi Warface để hiểu.

Lời nguyền Tri thức

Điều khủng khiếp, dã man, kinh tởm, chết chóc nhất trong khi làm việc là gì?
Đó là Curse of Knowledge – Lời nguyền Tri thức.
“Lời nguyền Tri thức” nó làm cho Thế giới này trở nên hỗn loạn vô cùng tận.
Curse of Knowledge có nghĩa là mình CỨ NGHĨ đồng nghiệp, khách hàng, đối tác hiểu những gì mình đang hiểu.
Do đó, ta gửi các email, xây các dịch vụ cứ như kiểu KỆ CON MẸ CHÚNG MÀY.
Chúng mày phải tự đi mà hiểu email này nghĩ là gì, cái nút bấm kia nó ẩn như thế mày phải tự mò vào mà bấm, mày phải tự tìm ra chỗ mà nạp giftcode.
Ta hãy coi mọi đồng nghiệp, đối tác, khách hàng là những người cực ngu, thiểu năng trí tuệ, IQ = 20, từ đó, ta viết mail, xây dựng dịch vụ sao cho những người trên hiểu được.
Mình thỉnh thoảng cũng mắc phải cái Lời nguyền này nên luôn dặn lòng phải vô cùng cẩn thận để tự sửa bản thân.
Cả nhà có ai hay mắc cái Lời nguyền tri thức này không?

http://en.wikipedia.org/wiki/Curse_of_knowledge